Hồi đó, tôi là một cô sinh viên năm 3 xinh đẹp hiền của một trường đại học danh tiếng ở Hà Nội. Tôi cao 1,65m, dáng vóc cân đối, khuôn mặt thuộc diện ưa nhìn. Tôi là một người khá năng động tích cực tham gia các câu lạc bộ của trường và nhận được nhiều lời tán tỉnh từ các chàng trai
![]() |
| Tôi quen anh trong một lần đi dã ngoại |
Tôi quen anh trong một lần đi dã ngoại. Anh cũng đi cùng một nhóm bạn khác. Vì đi đâu cũng đụng mặt nhau, lại hỏi ra biết nhóm anh là khóa trên đã tốt nghiệp 4 năm nay nên hai nhóm nhập chung làm một. Trong lúc leo núi, vì sức khỏe kém nên tôi không theo kịp cả nhóm. Anh liền bảo tôi nếu không ngại thì cứ đưa tay anh kéo. Suốt quãng đường đi, chúng tôi cứ cầm tay nhau như thế. Mọi người đều trêu đùa hai đứa có thể làm nên một mối nhân duyên. Khi chia tay ở bến xe, tôi và anh đã trao đổi số điện thoại và địa chỉ liên lạc. Kết thúc chuyến dã ngoại trở về, ngày đêm tôi mong chờ điện thoại từ anh. Trái tim tôi đã bị anh đánh mất ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Ngoại hình của anh khá đẹp, tính cách dịu dàng lại có chút hào phóng thanh niên. Bên cạnh đó, từ cái áo cái quần, đồng hồ đeo tay, đôi giày… của anh đều thể hiện đẳng cấp, tạo cho anh một sức thu hút khác người. Qua tìm hiểu, tôi được biết anh làm phó giám đốc bộ phận của một công ty tư nhân, 27 tuổi, chưa vợ con, một người đàn ông đáng mơ ước của bao phụ nữ. Chờ đợi, chờ đợi, cuối cùng anh cũng gọi điện đến hẹn tôi đi uống cà phê. Chúng tôi dần thân quen, cùng đi xem phim, lễ chùa… Rồi anh cũng ngỏ lời yêu đương. Anh nói anh tuyệt đối là người đàn ông không để tôi phải khóc. Bảo tôi cứ yên tâm làm người yêu anh, giao bản thân cho anh. Anh là người khá táo bạo trong chuyện tình cảm. Ngay khi hẹn hò yêu đương được gần 2 tháng đã đề nghị tôi đến sống cùng nhưng tôi từ chối. Tôi là người sống khá nguyên tắc và bảo thủ. Nhưng trước sự tấn công dồn dập, không thể cưỡng lại từ phía anh, cộng thêm vẻ dịu dàng quan tâm hết mực, tôi đã không giữ được mình. Tôi đã trao cái ngàn vàng cho anh. Sau lần đầu tiên đó, chúng tôi càng quấn quít hơn. Tôi cảm giác mình đã yêu anh đến mức hết thuốc chữa.
Cuộc đời nở hoa, tôi tràn ngập trong hạnh phúc 2 tháng đó, đến tháng thứ 3 tôi thấy anh càng ngày càng lảng tránh tôi. Tôi gọi điện, thỉnh thoảng anh mới nghe máy. Hẹn gặp thì anh luôn lấy lý do bận họp, bận công tác… để số lần gặp gỡ giữa chúng tôi thưa dần, chỉ mỗi tuần gặp nhau một lần, và lần nào cũng là để làm chuyện đó. Tôi có cảm giác anh coi tôi như nơi để giải tỏa sinh lý. Cần thì gọi đến, xong việc thì lấy lý do bận bịu để đuổi tôi đi. Rồi đến cuộc gặp cố định hàng tuần cũng dần biến mất thay vào đó là 2 lần mỗi tháng. Tôi lờ mờ nhận ra, có lẽ anh đã chán tôi. Chiếm được tôi rồi, anh bỏ mặc tôi, dũ bỏ tôi đi. Cuộc sống bế tắc thực sự với tôi, tôi bỏ học một tuần lễ chỉ để nằm ở ký túc xá khóc lóc. Đến khi tôi quyết định sẽ vượt qua nỗi đau này, dồn mọi tâm sức vào học hành thì anh lại nhắn tin bảo tôi tới nhà.
![]() |
| Biểu hiện có thai cuộc đời nở hoa hay cuộc sống bế tắc |
Gặp anh, anh lại dùng những lời nói mật ngọt để an ủi, dụ dỗ khiến tôi lại phạm sai lầm tiếp tục trở thành trò chơi tình dục của anh Một tháng sau tôi mất kinh và bắt đầu có những biểu hiện có thai, tôi lén lút mua que thử về kiểm tra thì phát hiện mình đã mang thai. Hoang mang tột độ, tôi gọi hẹn gặp anh thì anh lần lữa khước từ. Nhưng khi tôi đưa ra điều kiện nếu anh không đến gặp tôi sẽ đi thằng đến nhà và nói chuyện với bố mẹ anh thì buộc lòng anh phải đồng ý. Khi anh đến, tôi đưa cho anh kết quả phiếu siêu âm thai, mặt anh trắng bệch ra. Trên đường về, anh liên tục trách móc tôi không biết giữ gìn. Tôi không cãi lại một lời, chỉ biết thút thít ngồi sau khóc. Anh bảo sẽ lo cho tôi tiền bỏ cái thai đó đi, tôi phải làm sao đây. Tôi không muốn bỏ đi giọt máu của mình. Tôi hận anh, hận anh rất nhiều…


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét